Thứ Tư, 3 tháng 9, 2025

Lên Non Tìm Động Hoa Vàng

Trầm Vũ Phương  

Từ Thái Lan Cao ủy tỵ nạn thuê một chiếc tàu đưa chúng tôi đến đảo Galang thuộc Nam Dương. Cũng lại đi bằng tàu, làm sao quên được cái cảm giác bềnh bồng có khi vật vã trên đường vượt biển. Tôi thấy đại tá Nguyễn Địch Hải luôn tìm một chổ ngồi gần mũi tàu nhìn mông lung suy tưởng. Vùng trời nào cho ta nương náo?, miền đất nào đón kẻ sa cơ? Tàu đi cũng mất hai ngày tới Galang trong tiết trời oi bức, nắng cháy da. Nam Dương gồm nhiều quần đảo kết hợp nên, người ta ví đất nước này là những viên ngọc rãi quanh xích đạo. Trại Galang 1 đầy rồi, chúng tôi được chuyển vào Galang 2, trại này mới xây xong, tất cả còn mới. Trên đường tôi nhớ có đi ngang qua một khu sinh hoạt của hướng đạo, họ làm một cái cổng chào bằng tre có hàng chữ tiếng Anh” Gate of Freedom and Humanity “ (Cổng của Tự Do và Tình Người). Bầu trời tự do đang ở trước mặt, tình người giang tay nâng đỡ chúng tôi.

Nhớ Mẹ

 Thơ Đặng Xuân Xuyến


Gánh Gồng Thương Yêu

Thơ Nguyễn Nhớ