Thứ Hai, 27 tháng 4, 2026

Vài Chuyện Sau Tháng Tư

 Trầm Vũ Phương 

Đầu tiên người viết xin thưa là do hoàn cảnh đưa đẩy người viết có mặt và chứng kiến những sự việc sắp kể sau đây, những việc này được ghi lại hoàn toàn có thật không hư cấu, không phóng đại, không võ đoán hay nghe người khác kể lại.


Nằm vùng hay cách mạng 30


Sáng ngày 30 tháng 4 có khác ngày thường. Hình như mỗi người tự cảm thấy cái khác đó, khung cảnh cũng có khác nhưng người ta không để ý lắm. Tôi thấy nhiều người dân đi lên đi xuống trên con đường lộ xe, xe đò vẫn chạy bình thường nhưng số lượng khách đông hơn mọi ngày, cứ nhìn bao nhiêu người bám víu trên cái bửng xe làm cho chiếc xe nhẹ đầu mà nặng đít. Trong cái cảnh nườm nượp ngựa xe đó tôi thoáng thấy một anh “ cách mạng” vốn là học sinh trường trung học Kiên Thành, quen lắm mà hôm đó thấy lạ vì anh mặc đồ du kích, đội mũ tai bèo, không thấy súng ống thay vào đó là cái cặp táp cán bộ. Anh đứng trên lề đường xéo xéo nhà tôi một chút, anh học cấp lớp của em gái tôi tên anh là Thái Cang, anh đứng một mình chỉ đưa mắt quan sát người qua kẻ lại, anh đếm từng chiếc xe chạy ngang qua. Anh có thấy tôi rồi khẽ cười thay cho lời chào, tôi cũng hơi khựng và phút giây đó tôi ca bài ” biết nói gì đây? ”. 

SÀI GÒN MÙA THU - THÁNG MƯỜI MỘT, MƯA

 Phạm Hồng Ân
(Trích trong tác phẩm "Viết Lại... Từ Lịch Sử" của Phạm Hồng Ân) 

SÀI GÒN MÙA THU

Tím Bằng Lăng

 Thơ Kim Hương 



Chủ Nhật, 26 tháng 4, 2026

Một Hôm Chợt Nhớ Sài Gòn

 Nhạc AI - Thơ Người Sông Hậu 


LUẬN VỀ... TIỀN

Chùm thơ Đặng Xuân Xuyến 

Tg Đặng Xuân Xuyến

LUẬN TIỀN

 

Tiền trao tráo nửa nụ cười 

Là bao ân nghĩa cả đời đi tong

Lòng người cuộn nước đục trong 

Chữ tâm phó mặc tiền đong phận                       người.

*.

Hà Nội, sáng 21 tháng 04/2026

ĐẶNG XUÂN XUYẾN

Rồi Mai Mình Sẽ Già

 Thơ Minh Liên Quách  



Thứ Sáu, 24 tháng 4, 2026

CÁI LÝ NGŨ HÀNH CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 Thiên Việt 

Đọc bài TÌM HIỂU VỀ NGUYÊN LÝ CỦA NGŨ HÀNH của tác giả

Đặng Xuân Xuyến, cảm giác đầu tiên là sự nhẹ nhõm. Nhẹ nhõm vì ông không dùng những từ ngữ đao to búa lớn mà ông viết như đang tâm sự cách nhìn đời qua lăng kính của Ngũ hành một cách tỉnh táo và nhân bản. Ông không nhìn lá số theo kiểu "vơ đũa cả nắm" hay hù dọa bằng những lời tiên tri huyền bí, mà tỉ mỉ bóc tách từng lớp quan hệ giữa Mệnh, Cục, Cung và Sao. Đây chính là một cống hiến thực tế, giúp người học Tử vi thoát khỏi cách đoán mò để bước vào thế giới của sự logic và định lượng.

Cái hay nhất của Đặng Xuân Xuyến là ông đã chỉ ra "quyền chỉ huy" của bản Mệnh đối với các vì sao. Trong khi nhiều người coi Tử vi là sự áp đặt định mệnh, ông lại khẳng định: sao có thuộc về mình hay không, mình có điều khiển được nó hay không, tất cả nằm ở mối tương quan Ngũ hành. Ông phân tích các nguyên tắc tương tác một cách rất "đời". Chẳng hạn, khi hành sao đồng hành với hành Mệnh, đó là trạng thái tốt nhất vì "sao đó thuộc về mình, mình hoàn toàn chỉ huy được nó". Lúc này, cái Mệnh không còn là kẻ thụ động ngồi chờ phúc họa, mà trở thành người làm chủ năng lượng xung quanh mình.

Tự Sự...

 Thơ Mỹ Nhan Hà 



Vấn Vương Một Thời Áo Trắng

 Thơ Cố Quận 



Thứ Năm, 23 tháng 4, 2026

CHUYỆN CỦA THUẬN

 Truyện Ngắn của Đặng Xuân Xuyến 

Tg Đặng Xuân Xuyến
Thuận bằng tuổi tôi, học cùng tới cấp 3 nhưng chỉ chơi thân với nhaumấy năm cấp I. Về vai vế họ hàng thì tôi gọi Thuận là cậu xưng cháu, họ cũng xa xa rồi, cỡ nếu Thuận là con gái có yêu đương với tôi thì trong họ cũng không ai phản đối. Nhà tôi ở xóm Chùa, đầu làng, còn nhà Thuận ở giữa làng, đi bộ đến nhà nhau chắc chỉ hết mươi, mười lăm phút. Ngày học cấp I, Thuận hay rủ tôi vào nhà chơi, cứ gọi tôi là anh xưng em, tình cảm lắm, mà Thuận toàn khen tôi đẹp trai học giỏi rồi đợi lúc tôi phổng mũi vì được khen là Thuận nhẹ nhàng dúi vào tay tôi con dao để băm bèo, cái chổi để quét nhà, quét bếp... Thuận khôn lắm, chả ngây ngô như tôi, như thằng Chủ, thằng Oanh,... Rõ ràng Thuận cao hơn tôi, trắng hơn tôi, đẹp trai hơn tôi, nếu chấm điểm, Thuận xứng đáng điểm 10, còn tôi chiếu cố thì may ra được 5 điểm, vậy mà Thuận luôn nắm tay tôi, chớp chớp mắt nhìn tôi rồi thủ thỉ: - Xuân ơi, ước gì em đẹp trai như anh, sau này em sẽ làm cho khối đứa con gái phải có con với em...

Mơ Trăng

 Thơ Bích Ngọc 



Lạc Bước Giữa Mênh Mông...

 Thơ Lan Anh 



Thứ Tư, 22 tháng 4, 2026

Nhớ Đỗ Xuân Hoàng

 Trầm Vũ Phương 

Bạn Tâm ở bên Taxas gởi cho tôi một tin nhắn, tin rất ngắn nhưng chuyên chở cả một nỗi buồn. Tâm có bà con với chị Mai, quen Tân từ khi ở Việt Nam cho tới khi tôi về Louisiana mới gặp lại rồi bẳng đi một thời gian lâu, lâu bằng thời gian của đàn chim bỏ xứ, cứ bay cho đến khi nào gặp đất lành mới đậu. Có một điều đặc biệt là tôi quen Tân và anh Hoàng vào thời điểm sau 1975. Lúc đó thú thật tôi làm “ nhà báo”. Sinh bất phùng thời, nếu mà đi chăn vịt thì làm gì đã quen được anh.

Dạo đó nhìn bộ dạng của anh giống lính hơn là thầy giáo vì anh có nước da ngâm ngâm, dáng vẻ phong trần, kiểu cách này phù hợp với dân ở vùng kinh tế mới. Nhà anh ở ngoài thị xã, anh lại dạy học ở trường tiểu học Mong Thọ. Cho nên lúc anh đứng đón xe đò về cũng là khi bạn bè xáp vô tán dốc ba điều bốn chuyện, nhiều nhất là chuyện dài xã hội chủ nghĩa. 

Lãng Du

 Thơ Mặc Khách 



Mộng Nhân Sinh

 Thơ Nguyễn Nhớ