Phương Việt Kháng
Một tác phẩm văn học thực sự chạm đến trái tim người
đọc không cần phải là những triết lý đao to búa lớn, mà đôi khi chỉ là một mảnh ký ức nhỏ, một tiếng cười hồn nhiên được nhặt nhạnh từ những ngày nghèo khó. "Chuyện Ngủ" của nhà văn Đặng Xuân Xuyến chính là một lát cắt như thế.
| Tg Đặng Xuân Xuyến |
đọc không cần phải là những triết lý đao to búa lớn, mà đôi khi chỉ là một mảnh ký ức nhỏ, một tiếng cười hồn nhiên được nhặt nhạnh từ những ngày nghèo khó. "Chuyện Ngủ" của nhà văn Đặng Xuân Xuyến chính là một lát cắt như thế.
Ngay từ những dòng đầu tiên, người đọc đã bị cuốn vào một bầu không khí "ngây thơ, khờ dại" của những đứa trẻ thôn quê ngày trước. Cốt lõi của câu chuyện xoay quanh một hiểu lầm kinh điển của tuổi thơ: nắm tay nhau là sẽ có em bé. Từ một cái chạm tay đầy tính "anh hùng cứu mỹ nhân" khi nhân vật tôi (Thi) kéo cái Kim dưới mương lên, một chuỗi bi hài kịch liên hoàn đã nổ ra. Cái lo lắng "ngay ngáy" của Thi, tiếng khóc rống đòi bắt đền của Kim, và sự xuất hiện đầy "vô tri" của thằng Chủ đã tạo nên một tam giác tình cảm… đầy sợ hãi. Sự hồn nhiên đạt đến đỉnh điểm khi thằng Chủ - một đứa trẻ mười ba tuổi đêm vẫn còn tè dầm - lại ngồi thất thểu lẩm bẩm vì tưởng mình sắp làm bố.







