Thứ Sáu, 17 tháng 4, 2026

Đường Trần Chưa Trọn…

 Thanh Hà  

Tất cả tấm chân tình dành cho bạn tô: Đỗ Thị Tuyết Mai

Cầu nguyện cho linh hồn anh Đỗ Xuân Hoàng bình yên nơi cõi vĩnh hằng (TH).


1/

Trừ trái: anh Hoàng, Tuyết Mai, Thanh Hà
Trưa hôm qua Tuyết Mai gọi điện cho tôi. Hơi ngạc nhiên bởi giờ này bên kia đại dương đã quá nửa đêm, nên câu đầu tiên tôi hỏi bạn:

–Khuya rồi sao mầy chưa ngủ, có khoẻ không?

Đây là người bạn học cùng lớp ở trường trung học Kiên Thành từ năm đệ thất- tức lớp sáu- là cô bạn duy nhất đến bây giờ hơn nửa thể kỷ chúng tôi vẫn xưng hô Mầy-Tao như ngày còn thơ.

Bạn trả lời một câu đơn giản, ngắn gọn nhưng có sức mạnh như bom tấn dội vào tim gan óc não:

Nhớ Tuổi Mười Lăm

 Thơ Thanh Trần 



Giai Điệu Tuổi Thơ

 Thơ Bích Ly 



Thứ Năm, 16 tháng 4, 2026

Ta Còn Yêu Phở Dài Lâu

David Farley
Trầm Vũ Phương chuyển ngữ 

Phở ơi! Mi đến từ đâu?

Cặp kính của tôi mờ đi vì màn khói hương của thảo quả, quế và gừng bốc lên từ nước súp của tô phở trước mặt. Tôi đưa đũa dạo dạo giữa những sợi bánh phở cùng những miếng thịt bò thái mỏng, có tiếng của ai đó lẫn trong dòng xe gắn máy của Hà Nội. “ Xin lỗi ”. Tôi ngước lên bắt gặp khuôn mặt người thanh niên trạc khoảng 40 ngồi cách tôi vài bộ Anh. “ Sao ông biết chỗ này?” Trước khi nghe tôi trả lời. Người bạn đó nói thêm:” Người nước ngoài không hề đến đây, họ không biết chỉ trừ dân địa phương và dân ghiền phở.

Không phải dài dòng, người thanh niên này nói tôi vừa mới khám phá ra nơi có phở ngon nhất Hà Nội,không dám nói là ngon nhất Việt Nam.

Mình Ên Em Vẫn Đẹp Xinh

 Thơ Mỹ Nhan Hà 





Miên Khúc Tình

 Thơ Mộc Lan 



Thứ Bảy, 11 tháng 4, 2026

ĐỌC LẠI "VÀI CẢM NHẬN VỀ PHIM BỐ GIÀ" CỦA ĐẶNG XUÂN XUYẾN

 Nguyễn Văn 

Giữa vô số những bài phê bình phim đầy rẫy thuật ngữ chuyên môn hay những lời tán dương sáo rỗng trên mặt báo, bài viết của tác giả Đặng Xuân Xuyến về bộ phim Bố Già (Web drama) của Trấn Thành hiện lên như một nốt trầm khác biệt. Không đứng ở vị thế của một nhà lý luận hàn lâm để mổ xẻ, Đặng Xuân Xuyến nhìn bộ phim bằng đôi mắt của sự trải đời và trái tim của một người bố. Những cảm nhận của ông không chỉ dừng lại ở việc bóc tách cái hay, cái dở của một sản phẩm giải trí, cũng không chỉ là một bản "giải mã" kỹ thuật điện ảnh mà còn là một bức tâm thư đầy tinh tế, kết nối giữa thực tại nghiệt ngã của nghệ thuật thương mại và vẻ đẹp vĩnh cửu của tình thân.

Không Đề

 Thơ Hứa Mỹ Chi 



Tháng Tư Hò Hẹn

 Thơ Thầy Lê Văn Được