Trầm Vũ Phương
Nhà em cây số mười lăm,
Anh ơi! Đừng hẹn sợ đường đắp mô
Anh ơi! Đừng hẹn sợ đường đắp mô
Thời buổi chiến tranh, tuổi trẻ yêu nhau nhiều phần chịu lỗ. Phải chi nhà em ở cây số mười bảy để chiều chiều anh cuốc bộ đi ngang. Từ ấp Hòa An chỉ cách nhà em có hai cây số mà cuộc sống yên ổn, còn nhà em ở ấp Hòa Ninh mà sao lộn xộn, khó khăn. Chuyện đường bị đắp mô xảy ra hàng ngày, du kích địa phương kéo vài nhánh cây thêm vài cục đá để ngay giữa lộ trong đó có gài lựu đạn không thì không ai biết chỉ có mấy anh lính công binh biết thôi. Xe đò chạy tới đó thấy mô phải ngừng, bà con bạn hàng than dài thở vắn, còn học trò như tôi thì xuống xe ca nghêu ngao bản Chiều mưa biên giới anh đi về đâu.










