Trầm Vũ Phương
Đầu tiên người viết xin thưa là do hoàn cảnh đưa đẩy người viết có mặt và chứng kiến những sự việc sắp kể sau đây, những việc này được ghi lại hoàn toàn có thật không hư cấu, không phóng đại, không võ đoán hay nghe người khác kể lại.
Nằm vùng hay cách mạng 30
Sáng ngày 30 tháng 4 có khác ngày thường. Hình như mỗi người tự cảm thấy cái khác đó, khung cảnh cũng có khác nhưng người ta không để ý lắm. Tôi thấy nhiều người dân đi lên đi xuống trên con đường lộ xe, xe đò vẫn chạy bình thường nhưng số lượng khách đông hơn mọi ngày, cứ nhìn bao nhiêu người bám víu trên cái bửng xe làm cho chiếc xe nhẹ đầu mà nặng đít. Trong cái cảnh nườm nượp ngựa xe đó tôi thoáng thấy một anh “ cách mạng” vốn là học sinh trường trung học Kiên Thành, quen lắm mà hôm đó thấy lạ vì anh mặc đồ du kích, đội mũ tai bèo, không thấy súng ống thay vào đó là cái cặp táp cán bộ. Anh đứng trên lề đường xéo xéo nhà tôi một chút, anh học cấp lớp của em gái tôi tên anh là Thái Cang, anh đứng một mình chỉ đưa mắt quan sát người qua kẻ lại, anh đếm từng chiếc xe chạy ngang qua. Anh có thấy tôi rồi khẽ cười thay cho lời chào, tôi cũng hơi khựng và phút giây đó tôi ca bài ” biết nói gì đây? ”.