Thứ Bảy, 13 tháng 6, 2026

Sài Gòn–Một Thoáng Hương Xưa (kỳ 1)

 Tùy bút của Thanh Hà 

Ngày sẽ hết tôi sẽ không ở lại

Tôi sẽ đi và chưa biết đi đâu

Tôi sẽ nhớ trần gian này mãi mãi

Vì nơi đây tôi sống đủ vui sầu

(Phụng Hiến, thơ Bùi Giáng)

1/-

Ngày 01/12/ 2025

Họp mặt gia đình
Ý thức đường vạch chiếc vòng Nhân Sinh của tôi và người thân cùng thế hệ đã nhích khá gần đến đích. Hể khi nào khép kín trọn vòng tròn, đó là lúc cáo chung một kiếp người. Là lúc linh hồn sẽ rời thân xác hoà tan vào vùng miên viễn hư vô. Vòng-nhân-sinh lớn nhỏ, rộng chật tuỳ theo sức khoẻ và số mệnh của từng cá nhân, không ai đoán được: một ngày, một tháng, một năm, hai, ba năm, mười năm… nên hầu như sau này tôi đều hưởng Tết cùng đại gia đình ở VN vào tháng 1 hay tháng 2, tuỳ theo tết âm lịch của năm ấy đến sớm hay trễ. Cơ hội sum họp gần gũi cùng nhau được lúc nào hay lúc ấy, không chần chừ, nấn ná:

Một Đời Thiền

 Thơ Thầy Lê Văn Được 



Trả lại anh

 Thơ Thanh Trần  



Thứ Hai, 8 tháng 6, 2026

Cây Số 15

 Trầm Vũ Phương 

Nhà em cây số mười lăm,
Anh ơi! Đừng hẹn sợ đường đắp mô

Thời buổi chiến tranh, tuổi trẻ yêu nhau nhiều phần chịu lỗ. Phải chi nhà em ở cây số mười bảy để chiều chiều anh cuốc bộ đi ngang. Từ ấp Hòa An chỉ cách nhà em có hai cây số mà cuộc sống yên ổn, còn nhà em ở ấp Hòa Ninh mà sao lộn xộn, khó khăn. Chuyện đường bị đắp mô xảy ra hàng ngày, du kích địa phương kéo vài nhánh cây thêm vài cục đá để ngay giữa lộ  trong đó có gài lựu đạn không thì không ai biết chỉ có mấy anh lính công binh biết thôi. Xe đò chạy tới đó thấy mô phải ngừng, bà con bạn hàng than dài thở vắn, còn học trò như tôi thì xuống xe ca nghêu ngao bản Chiều mưa biên giới anh đi về đâu. 

Đàn Bà

 Thơ Sơn Nguyễn 



Ẩn Khúc

 Thơ Hà Thụy Liên 



Thứ Sáu, 5 tháng 6, 2026