Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thị Phong Dinh. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Nguyễn Thị Phong Dinh. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 15 tháng 6, 2016

Tóc Người Cuối Sông

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phong Dinh (Thầy Nguyễn Ngọc Hoàng)


Sông nầy chảy một dòng thôi
mây đầu sông thắm tóc người cuối sông...
(Phạm Thiên Thư)

1.

Chiếc taxi thả tôi xuống góc đường Lý Chính Thắng và Cách Mạng Tháng Tám. Buổi sáng tháng Sáu, trời Sài-gòn ngột ngạt và nóng như đổ lửa. Cẩn thận trên tay với chiếc túi xách, tôi đi dọc theo đường Cách Mạng Tháng Tám hướng về phía cầu Trương Minh Giảng. Vừa đi, tôi vừa lẩm bẩm địa chỉ của Hùng, Trịnh Xuân Hùng. Tương phản với vài căn nhà cao tầng trơ trẻn bên đường là những dãy nhà lụp xụp, nghèo nàn và những con hẽm dơ bẩn, tối tăm.

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2016

Thủy Tiên

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phong Dinh (Thầy Nguyễn Ngọc Hoàng)


1.

           Tôi bị bắt tại huyện Tân Hiệp chiều ngày hai mươi, giáp tết. Lý do, chở hàng cấm không giấy phép. Thế là tiêu tan hết tài sản mà tôi chắt chiu, dành dụm gần cả năm nay. Nhớ đến mẹ và gia đình trong những ngày tết sắp tới, tôi vừa buồn vừa tức đến bật khóc. Xui rủi, biết trách ai. Tiễn, anh phụ lơ, đã cẩn thận cất dấu hàng cho tôi, vã lại anh cũng quá quen biết với đám công an trạm kiểm soát nầy. Không ngờ chuyến nầy bọn công an tỉnh xuống giải thể đám địa phương, nên tôi bị ‘hốt ổ’ chung cả đám. Đây không phải là lần đầu bị bắt, nhưng lại là lần đầu tiên tôi đi chuyến vốn lớn như vầy. Mười ký bột ngọt, mười ký bột giặt nguyên chất, hơn trăm ống thuốc cầm máu và trụ sinh hàng ngoại. Bột ngọt, bột giặt không nói gì, nhưng hai thứ sau hiếm như vàng mà giới ‘chạy hàng’ chúng tôi gọi là vàng nước. Nên thay vì đưa về khu tạm giam huyện chờ lập biên bản, hồ sơ xét xử tôi nghe bọn công an thì thầm, bàn tán giải thẳng về khám lớn tỉnh Rạch Giá.

Thứ Bảy, 7 tháng 11, 2015

Đôi Bờ Nước Lặng

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phong Dinh (Thầy Nguyễn Ngọc Hoàng)


1.
      
Tiếng người phi đoàn trưởng vọng lên từ phòng lái, báo tin cho hành khách phi cơ đang trên độ cao của vòm trời thành phố Hồ Chí Minh, thời tiết tốt và nắng ráo. Tôi bồi hồi nhìn ra khung cửa sổ, từng cụm mây trắng chen lẩn bên dưới là những khoảng đất màu xanh mướt. Quê hương tôi đó, mãnh đất yêu thương, nặng lòng suốt một quãng đời quá khứ của tôi. Nước mắt dàn dụa, đầu óc trống không, chỉ tràn ngật những thổn thức quặn thắt trong lòng. “Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi... Quê hương nếu ai không nhớ, sẽ không lớn nổi thành người”... Văng vẳng bên tai bài hát như vang vọng từng nỗi khắc khoải, nhớ thương không màu sắc, không trọng lượng nào so sánh được. Vậy rồi cũng trở về, để không biết còn gì nữa đây, tôi phải đối mặt với bao thực tại mất mát, biển dâu. Nhạn ơi, hề gì, đã thành người, tôi đã lớn nổi thành người sao lại không thương nhớ quê hương. Vài giây phút nữa đây, tôi sẽ đặt bước chân mình trên mãnh đất mến yêu nhất, sẽ gặp lại tất cả hình ảnh, tình cảm của một thời dĩ vãng chất ngất tiếc thương...

Thứ Năm, 9 tháng 7, 2015

Trời Xanh Không Anh

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phong Dinh



Mùa hè năm bảy hai, cha tôi tử trận ở Long Mỹ, để lại một vợ và bốn con. Mẹ lúc đó mới ba mươi bốn tuổi. Sau gần một tháng bàng hoàng, tang thương mẹ tôi trở lại với cuộc sống cơm áo đời thường trước mặt với đàn con nhỏ dại. Con mất cha như nhà mất nóc, chị em tôi như bầy chim tan tác lạc đàn. Dòng đời vẫn lặng lẽ trôi mặc cho bao biến cải đổi dời. Mẹ con tôi phải cùng dựng lại nóc, mà từ ngày xưa cuộc chiến chinh nào cũng đã đưa những người mẹ trở thành "phụ thân". Gom hết tiền dành dụm cộng với tiền tử, mẹ tôi bán luôn căn nhà đầy hình ảnh kỷ niệm cha tôi, để sang lại quán cơm bình dân, đối diện bến xe đò thị xã. Phía sau quán cơm Thanh Vị, mẹ tôi lấy tên thị xã đảo ngược lại, bà dựng thêm hai chái nhà cho mấy mẹ con cùng ở. Hai bên nội, ngoại đều nhiều lần đề nghị đem vài đứa về nuôi, đở tay, nhưng bà một mực từ chối. Tôi thương mẹ vô cùng. Là con gái lớn, tôi cũng nhiều lần xin nghỉ học giúp mẹ một thời gian, khi ổn định đâu vào đó, tôi trở lại trường cũng không muộn. Mẹ tôi vừa khóc vừa mắng tôi một trận nên thân. Từ đó, tôi không dám nhắc đến nữa, mà cố gắng sau buổi học dồn hết tâm sức đở đần với mẹ cho tiệm cơm và chăm sóc đám em. Đời sống mẹ con tôi cứ vậy lặng lẽ trôi qua như dòng kinh xáng chảy quanh thị xã, phía sau nhà.

Thứ Tư, 24 tháng 6, 2015

Tình Đầu

Truyện ngắn của Nguyễn Thị Phong Dinh



Không có đồng hồ đeo tay nên tôi chẳng biết Oanh đã vào chợ được bao lâu rồi. Con nhỏ định để tôi chết đứng ở đây. Trời đã trưa, khu chợ vắng dần. Ôm cặp, áo dài trắng đứng trước chợ giờ nầy, chướng ơi là chướng. Tôi cúi mặt, không dám nhìn ai vừa rũa thầm con nhỏ. Sáng nay, lần đầu tiên có kinh, lại đúng vào giờ Sử của thầy Tấn, tôi vừa sợ vừa mắc cở đến có thể chết được.  Chân tay lạnh ngắt, nước mắt lưng tròng. May sao nhỏ Oanh thấy được, xin thầy cho tôi về sớm. Không biết nó lên nói gì với thầy Tấn, chỉ biết thầy nhìn tôi rồi gật đầu lia lịa.  Ra khỏi trường tôi gạn hỏi nó, Oanh ôm bụng cười ngất: "Tao nói mầy bị đau bụng, tiêu chảy. Xin ổng cho về ngay, sợ chạy ra cầu cá không kịp". Nghe, tôi giận lắm nhưng lúc nầy đành nuốt giận, xuống giọng hỏi nó bây giờ mình phải làm sao. Oanh hất mặt làm lành: "Thì ra chợ mua băng vệ sinh rồi về nhà tao. Nếu mi mắc cở thì đứng ngoài đợi, tao mua cho". Rồi Oanh biến mất cho đến bây giờ.
- Xong rồi nhỏ. Chuồn lẹ đi!

Oanh ôm một gói bọc giấy, kéo tay tôi đi nhanh. Nhìn khuôn mặt xương dài, mái tóc cắt ngắn láo lỉnh, tôi cảm phục nó vô cùng. Bằng tuổi tôi, không hiểu sao Oanh "chì" đến như vậy. Chuyện gì nó cũng đương đầu, giải quyết một cách dễ dàng. Chớ không như tôi, lúc nào cũng dễ mắc cở, mũi lòng như bánh tráng nhúng nước. Nhớ lần thằng Hải học cùng lớp, viết thư tỏ tình với tôi. Vừa sợ lại vừa mắc cở, không biết phải làm sao, tôi đem thư Hải đến nhờ Oanh giúp ý giải quyết. Nó đọc hết thư, lấy viết đỏ sửa lỗi chính tả chấm câu, gạch đích phê bình đầy kín bức thư rồi cho ba điểm rưởi. Chưa hết, giờ chơi hôm sau, Oanh đem lá thư đọc cho cả lớp nghe kèm với lời phân tích của nó. Đến nổi Hải phải lấy cớ bệnh, nghỉ học cả tuần lễ. Từ đó chẳng còn đứa con trai nào dám léo lánh, viết thư tỏ tình với tôi nữa. Và cứ thế mà thời gian trôi qua, tôi cùng Oanh lớn lên một thời con gái...