Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu Tầm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Sưu Tầm. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Bảy, 30 tháng 5, 2015

Bia Sài Gòn

Truyện cười (lượm lặt - Internet)



Có một anh chàng về VN, đi nhậu một mình. Vừa ngồi xuống bàn, chưa kịp kêu bia thì một cô tiếp thị bia Tiger xinh như mộng, mặc váy khá ngắn, bước đến gần, nhìn anh với ánh mắt đắm đuối: 
- Anh uống bia Tiger giùm em đi anh. Bia tình yêu đó! 

Chàng ta: 

- Tại sao lại là bia tình yêu? 
- Thì anh hãy giải mã chữ Tiger đi: Tình Iêu Giết Em Rồi! 
- À vậy hả? Thôi đi em! Tình yêu này bạo lực quá! 

Tức thì một người đẹp khác bước đến thế chỗ: 

- Vậy thì anh uống bia của em đi. San Miguel đó! Em sẽ nhớ anh suốt đời. Khi nào quán vắng anh, thì em lại thẫn thờ: Sao Anh Nhớ, Mà Ít Ghé Uống, Em Lo! 

Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Lòng Biết Ơn

Truyện sưu tầm (Story of Appeciation - Internet)


Một thanh niên học tập xuất sắc đến xin ứng tuyển vào một chức vụ quản lý ở một công ty lớn. 

Anh ta qua được vòng phỏng vấn thứ nhất; vào vòng 2, giám đốc công ty  sẽ phỏng vấn anh ta và là người quyết định.

Qua lý lịch của người thanh niên, vị giám đốc biết được thành tích học tập ưu tú của anh ta, từ bậc trung học đến sau đại học, chưa từng có một năm nào kết quả không đạt xuất sắc.

Người giám đốc hỏi:

 - Khi đi học ở trường, cậu có được học bổng nào không?

 Cậu thanh niên trả lời "không"

Thứ Năm, 30 tháng 4, 2015

"Chuyện Nhỏ Thôi, Không Sao Đâu"

Theo NTDTV (Sưu Tầm)



Tại một quán ăn ở Thượng Hải, có một cô hầu bàn phụ trách mang thức ăn lên cho chúng tôi, nhìn cô ấy trẻ trung tựa như một chiếc lá non.
Khi cô ấy bê cá hấp lên, đĩa cá bị nghiêng. Nước sốt cá tanh nồng rớt xuống, rơi xuống chiếc cặp da của tôi đặt trên ghế. Theo bản năng tôi nhảy dựng lên, nộ khí xung lên, khuôn mặt trở nên sầm xuống.
Thế nhưng, khi tôi chưa kịp làm gì, con gái yêu của tôi bỗng đứng dậy, nhanh chóng đi tới bên cạnh cô gái hầu bàn, nở một nụ cười dịu dàng tươi tắn, vỗ vào vai của cô bé và nói: “chuyện nhỏ thôi, không sao đâu”
Nữ hầu bàn vô cùng ngạc nhiên, luống cuống kiểm tra chiếc cặp da của tôi, nói với giọng lúng túng: “Tôi… để tôi đi lấy khăn lau … ”