(Trích trong tác phẩm "Viết Lại... Từ Lịch Sử" của Phạm Hồng Ân)
TRÚT SÔNG RA BIỂN
từ ngày có sông
nước chảy thành dòng
từng bước long đong
đá mòn bờ cạn
hiu hắt hạ nguồn
trôi về biển đông.
.
từ ngày bến sông
đưa em vào mộng
một trời lồng lộng
em dáng kiêu sa
môi thơm ngọc ngà
nụ tình phù sa.
.
rồi dòng sông em
nước bỗng cạn êm
trồi dần ra biển
giấu nỗi cuồng điên
lên bãi sầu đêm
đầy vết thương mềm.
.
trút sông ra biển
trút nước về nguồn
trút từng nụ hôn
xuống dòng hoang ảo
ta ngồi lơ láo
tìm lại mùi hương...
( Chúa Nhật buồn, 28/06/2020)
***
VỀ MỘT ĐÓA HOA
chắc gì
hoa nở vườn tôi
con sông
còn
lật
xuồng trôi xuôi dòng
cái bong bóng
vẫn
phập phồng
trời mưa
chưa
hiểu
nỗi lòng giọt mưa
tiếc chi
một đóa hoa xưa
long lanh
từng hạt sương
vừa
vỡ tung.
(28/03/2020)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét