Trầm Vũ Phương
Có một dạo tôi được một đàn anh trong xóm nhận làm đệ tử, đi đâucũng được đàn
anh dắt theo kể cả đi cua đào. Trong đầu cứ tưởng anh đang để ý một đóa trà mi nào ai dè anh chịu cô Út đưa đò. Nói nào ngay khi
bạn tưởng tượng một cô gái mười bảy, tóc chấm ngang vai, gương mặt trái xoan,
đôi má lúc nào cũng hồng hồng, nụ cười gợi cảm, người cao trung bình gọn gàng trong bộ bà ba vải tám, đầu đội chiếc nón lá miền
sông nước Hậu giang thì đó là hình ảnh cô Út. Ban đầu cô Út giúp việc trong nhà
với người chị, nhà có chiếc xuồng năm lá chớ không phải ba lá, cổ thấy khách muốn
qua sông mà sao không có ai rước nên cổ chèo xuồng đưa qua giùm cũng là việc
nghĩa vậy thôi. Rồi ngày qua tháng lại người bên này muốn qua bên kia, người
bên kia có chuyện phải sang bên này đều đến nhờ cô Út. Chính quyền xã làm một
cái bến cho người dân tiện đi lên đi xuống, kế đó là cho đấu thầu cái bến đò,
không biết vị nào trúng thầu mới nhờ cô Út làm luôn cái công việc đưa khách
sang ngang.










