Chủ Nhật, 14 tháng 6, 2015

Nhớ Lắm Hạ Ơi!

Truyện ngắn của Hai Hùng SG - 12/6/2015



Tôi còn nhớ năm nọ, chỉ còn vài tuần nữa thôi chúng tôi phải tạm chia tay sau suốt một năm dài cùng nhau học tập, tháng năm là cái tháng vừa chớm vào hạ, mặt trời nóng gay gắt hơn, những chùm hoa Phượng vừa hé nở trên cành mặc cho lũ ve sầu vẫn còn ngủ vùi đâu đó nên chúng chưa xuất hiện để cùng nhau hòa tấu những giai điệu quen thuộc báo hiệu một mùa hè nữa lại quay về trên quê hương yêu dấu ngàn đời của chúng ta.

Bài vở chẳng mấy chốc rồi đây trở thành giấy cũ, những điểm mười, điểm năm sáu thậm chí điểm zero trong sổ gọi trả bài của thầy cô chấm điểm chúng tôi hàng ngày nó cũng trở thành quá khứ, bao nhiêu buồn vui hờn giận, bao nhiêu trò nghịch ngợm phá phách lẫn nhau, và những tình cảm riêng tư nhẹ nhàng giành cho nhau chắc cũng nhòa đi sau chín mươi ngày xa cách. Những ngày tháng ít ỏi còn lại trước lúc chia tay nó khiến cho chúng tôi thấy tiếc nuối, suốt một năm dài mặc dù ngồi cạnh nhau, ra vô lớp chạm mặt nhau hàng ngày vậy mà những điều muốn nói từ lâu chưa có dịp nào thổ lộ cho nhau, chỉ biết lén nhìn nhau, tìm cớ mượn tập vở của cô bạn dễ thương đem về nhà chép bài nhưng kỳ thực là chèn vào trang sách nào là mảnh giấy nho nhỏ nói lên cái tâm trạng rung động đầu đời cho "người ấy"  hoặc những hình vẽ dễ thương nào đó ngụ ý nói lên tình cảm trên mức bình thường, để rồi khi mang trả lại cuốn vở ngoài mặt các chàng tỏ vẻ rất thản nhiên, nhưng các cô nàng tóc dài đâu có biết rằng các chàng tóc ngắn kia đang đánh lô tô trong bụng, trao trả cuốn vở lại cho các cô nàng mấy anh chàng cho dù hàng ngày rất lém lỉnh nhưng lúc đó thái độ  "lóng nga lóng ngóng" có khi thể hiện điệu bộ như "Gà mắc tóc", vì vậy khi cuốn sách vừa rời khỏi tay thì các chàng lật đật chuồn êm vì ngại các nàng phát hiện ra vật đi kèm trong vở thì có nước độn thổ vì ngượng ngùng...

Thứ Sáu, 12 tháng 6, 2015

Sự Kỳ Diệu Của Một Nụ Cười

Truyện ngắn của Nguyễn Đăng Khoa



Biết chít liền!!! 

Chiều chiều bìm bịp kêu nhiều. 
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi! 
Ban ngày làm việc tả tơi, 
Ban đêm hầu vợ phận tôi đêm trường! 
Nằm chung thì bảo... chật giường, 
Nằm riêng lại bảo... tơ vương con nào! 
Lãng mạn thì bảo... tào lao, 
Đứng đắn lại bảo... người sao hững hờ! 
Khù khờ thì bảo... giai tơ, 
Khôn lanh thì bảo... gái mơ mấy lần?! 
Cả đời cứ mãi phân vân 
Tơ lòng con gái biết mần sao đây??!! 
Bói bài rồi xem chỉ tay 
Nếu mà bíết được, chít liền ai ơi...!! 

Thứ Năm, 11 tháng 6, 2015

Nhân Một Chuyến Về

(Phần Một)

Cho Gaston và đại gia đình yêu dấu của tôi
Ký sự của Thanh Hà Switzerland - June 2015



Từ lâu rồi tôi không còn khả năng viết nữa!

Tôi, một đứa thích đọc sách -- hay đúng hơn là đọc CHỮ, vì hầu như ngày nào tôi cũng phải đọc bất cứ gì: truyện dài, ngắn, tham khảo, thơ, tin tức, tạp chí... ngay cả quảng cáo nếu như không còn gì để đọc -- một ngày mà tôi không được đọc tôi cảm thấy bứt rứt, thiếu thốn như người ta nghiện café, thuốc lá, tứ đổ tường... Đọc là một đam mê mà nó sẽ đeo đẳng theo tôi đến hết đời, tôi chắc thế !

Như nhiều năm trước mỗi lần về thăm nhà, khi trở sang đây đa số mọi người có khuynh hướng mua thức ăn để ăn và quà cáp cho người thân, bạn bè. Còn tôi ngoài quần áo thì chỉ toàn sách là sách, nặng chình chịch. May thay bây giờ là thời đại internet cho nên không cần mua sách giấy nữa, hú hồn!!!

Theo logique thì những ai thích đọc thường là những người thích viết. Ngày xưa tôi nhút nhát đến bệnh hoạn. Hể nhà có khách là tôi tìm cách lẩn trốn, đến chẳng đặng đừng thì mới chịu bước ra chào. Thế nên những gì tôi không dám nói, dám phát biểu thì tôi trãi lòng trên trang giấy. Tôi hay viết truyện dài, truyện ngắn, thơ... Độc giả là... tôi, cùng một số ít người thân, bạn bè tâm giao thôi. Vì lẽ tôi quá xấu hổ sợ bị chê cười thơ văn con cóc của mình nên giấu kín trong tủ. Nhưng tôi vẫn viết đều đặn, chỉ cần trốn vào một góc giường cạnh cửa sổ, không ai lai vãng ngồi tập trung tư tưởng, thế là tư tưởng biến thành câu văn, thơ nằm trên giấy, dễ ợt.

Mẹ Độc Hành

Thơ Thầy Lê Văn Được



Thứ Tư, 10 tháng 6, 2015

Nắng Trường Xưa

Thơ Thầy Nguyễn Ngọc Hoàng


Nghe Lén Trong Đêm

Truyện ngắn của Hai Hùng SG


Đêm hè  ngoài trời không một chút gió thoảng qua để xua bớt cái nóng hầm hập của ban ngày còn xót lại, đưa tay bấm công tắc cái quạt máy, tôi chưa kịp tận hưởng làn gió mát từ cánh quạt thổi đến thì đèn đuốc tắt phụp, cánh quạt được nghĩ làm việc một cách bất đắc dĩ, chưa kịp thắp đèn dầu lên thì tôi nghe ông hàng xóm đối diện la lên bực dọc:
- Trời ơi là trời, mới có điện chút xíu lại cúp nữa rồi, mấy ông nhà đèn làm ăn kiểu gì mà cúp điện lia chia, rồi ít bửa vịn cớ này cớ nọ tăng giá tiếp cho coi.

Tiếng bà vợ phụ họa theo, nhưng không gay gắt:

- Ối xời! Tăng giá là chuyện của mấy ông nhà đèn, còn như ông không thích thì ông đừng xài, vậy thôi hơi đâu càm ràm chi cho nó mệt.

Chủ Nhật, 7 tháng 6, 2015

Gieo Duyên

Thơ Thầy Lê Văn Được


Cái Bìa Hồ Sơ Bằng Da Cam

Truyện ngắn của Hai Hùng SG



Chỉ mới nhìn thấy cái bìa đựng hồ sơ màu cam khác với cái bìa đựng hồ sơ của những người khác trong phòng, tôi tự suy diễn rồi tự sụp đỗ trong tích tắc, nhưng rồi khi biết được sự thật của cái bìa hồ sơ màu cam này, tôi...
Sáng nọ vẫn như mọi ngày khi vào đền nơi làm việc, dựng cái chống xe và khóa cổ con ngựa sắt của mình xong, tôi ngó một vòng quanh khoảng sân trong công ty cố tìm một đứa bạn nào cũng được để cùng nhâm nhi cà phê buổi sáng với mình, vì vô quán uống cà phê cu ky một mình thì tôi có cái cảm giác lẻ loi như thế nào đó,thời may không phải chờ đợi lâu tôi gặp thằng Bỉnh tài xế của sếp vừa đến, tôi ngoắc tay và mời hắn:

-Hé lô Bỉnh, cất xe rồi ra quán cà phê với anh làm một ly cho tỉnh táo nha, mà lâu ghê anh mới có dịp mời Bỉnh đó.

Thứ Năm, 4 tháng 6, 2015

Khi Cuộc Sống Có Tình Yêu

Truyện ngắn của Nguyễn Đăng Khoa



Có một Bác đã nghỉ hưu, Bác có mảnh vườn sau nhà rất rộng, Bác trồng nhiều cây kiểng, cây ăn trái, rau đậu, cây cảnh... v..v... Bác chăm sóc chúng rất là kỷ lưỡng, mổi khi rảnh rỗi Bác thường ra ngoài vườn, vun xới, nhổ cỏ dại, có khi nói chuyện với mấy chậu bông và hát khe khẻ bên giàn mướp. Cho nên vườn của Bác, cây thì sai quả, rau thì xanh um, hoa thì nở rất đẹp. Nói chung vườn nhà Bác nổi tiếng là rất đẹp, bất cứ ai đến chơi đều trầm trồ khen ngợi làm Bác ấy đắc ý và vui lắm. Tuy nhiên, có một người không bao giờ khen tặng Bác lấy nửa lời, mà lại còn cằn nhằn Bác suốt ngày, nào là chỉ biết lo cho cây với cỏ chẳng màng đến Bác gái. 

Một hôm, nhân ngày sinh nhật 68 của Bác, Bác gái mang về nhà hai chậu cây con rất đẹp giống nhau như đúc, tặng cho Bác trai, làm Bác cảm động muốn khóc, và Bác có được một buổi tối sinh nhật rất hạnh phúc. 

Thứ Tư, 3 tháng 6, 2015

Tình Chỉ Một

Thơ Thầy Lê Văn Được


Trở Lại Dòng Sông Tuổi Thơ

Truyện ngắn của Hai Hùng SG

*** Mời quí Thầy Cô và các bạn nghe đọc truyện "Trở Lại Dòng Sông Tuổi Thơ", trích từ chương trình Gối Mộng, California - do Hồng Ánh và Hoàng Phố thực hiện:

Trở Lại Dòng Sông Tuổi Thơ - Mp3 - Hồng Ánh & Hoàng Phố diễn đọc



Ai trong chúng ta cũng đã từng sống trong tuổi thơ, cái tuổi hồn nhiên của con trẻ, cái tuổi của những trò nghịch ngợm, của những buồn vui, những yêu thương, giận hờn vô cớ. Cái đám trẻ con chúng tôi ngày xưa sống trong cái xóm nghèo cạnh đường ray xe lửa, giờ đây mỗi đứa một phương trời, tóc trên đầu lốm đốm sợi bạc sợi đen, đứa còn đứa mất, cho dù đang ở đâu, đang hiện diện trên cõi đời này hoặc đang rong chơi đâu đó ở một tinh cầu xa xôi huyền hoặc trong thế giới tâm linh, tôi chắc rằng chúng tôi vẫn muốn đắm mình trở lại với dòng sông tuổi thơ của mình ngày xưa.

Dạo ấy thuở đất nước ta thật thanh bình, miền nam đồng lúa phì nhiêu "cò bay thẳng cánh", nền kinh tế ổn định ít có tình trạng lạm phát nên cuộc sống của dân tình tương đối thoải mái, một người đi làm thì đủ sức "bao dàn" cho cả gia đình.